30 thg 5, 2012

Trụ sở không chỉ là trụ sở

Trụ sở không chỉ là trụ sở

TT - “Với việc đầu tư, nâng cấp nhà làm việc đảm bảo tiêu chuẩn tại văn phòng bộ, 8 tổng cục, cục chuyên ngành và 22 tổng công ty, 6 trường, viện, Bộ Giao thông vận tải ước tính cần 12.174 tỷ đồng cho đến năm 2030 (riêng từ năm 2012-2015 cần 7.950 tỷ đồng).

Trong đó, đầu tư trụ sở văn phòng bộ là 1.000 tỷ đồng và các tổng cục, cục là hơn 4.800 tỷ đồng” - thông tin ngắn gọn này đang khiến dư luận xôn xao, không chỉ bởi những con số ngàn tỷ chóng mặt, nhất là khi kinh tế đang khó khăn, mà còn là tác giả của đề án nâng cấp trụ sở kia - Bộ Giao thông vận tải - cũng đồng thời là tác giả của hàng loạt đề án thu phí, tăng phí.
Câu chuyện xây trụ sở của các cơ quan công quyền ở nước ta là một câu chuyện dài nhiều tập.
Mặc dù không muốn, nhưng khi nghe kế hoạch xây trụ sở ngàn tỷ của Bộ GTVT cũng chợt nhớ tới những trường học miền núi gió lùa bốn phía, nắng thì mặt trời xuyên tận mặt, đêm ngắm được trăng sao. Mặc dù không muốn, nhưng khi đi vào trụ sở của quận nhỏ ở thủ đô mà có tới... 70 chiếc máy lạnh chĩa 70 cục nóng phả hơi hầm hập ra xung quanh, hàng rào thép lạnh lùng kín bưng, bỗng nhớ tới một bệnh viện cũng ngay trong quận ấy 30 năm chưa được nâng cấp, mùa mưa về là nước lụt lênh láng sàn phòng bệnh, sản phụ nằm trên giường nơm nớp lo rớt con xuống nước.
Mặc dù không muốn, nhưng không thể không so sánh trụ sở của một bộ lo việc đi lại của đất nước 80 triệu dân mà chỉ riêng hạng mục xây dựng cơ bản trong vòng ba năm đã lên đến gần 10.000 tỷ đồng, với những chiếc lán tạm bợ của những công nhân làm đường, quanh năm bán mặt cho mặt đường, bán lưng cho mưa nắng, cặm cụi vác đá vá đường sau mỗi cơn mưa lũ, mỗi trận sạt lở mà đồng lương chẳng đủ nuôi bản thân chứ chưa dám mơ nuôi cả gia đình.
Không liên tưởng sao được khi không chỉ trụ sở (tương lai) của Bộ GTVT, mà suốt từ Bắc chí Nam mọc lên những cơ quan chính quyền hàng tỉnh, hàng huyện với những tòa ngang dãy dọc thênh thang, kiến trúc xấu xí, thô kệch và quan trọng nhất là nó khiến người dân cảm thấy xa lạ mỗi khi có việc phải bước chân vào.
Còn nhớ khoảng đầu những năm 2000, khi Hội Kiến trúc sư VN quyết định trao giải nhất giải thưởng kiến trúc VN hằng năm cho đồ án “Trụ sở UBND quận 10, TP.HCM” - một kiến trúc nhỏ bé, giản dị, không thiên về chiều cao, sự hoành tráng và những vật liệu đắt tiền thời thượng, kiến trúc sư Nguyễn Trực Luyện (chủ tịch Hội Kiến trúc sư VN) đã nhận xét: “Đó là một công trình dạng trụ sở chính quyền hiếm hoi khiến người dân không e dè sợ hãi mỗi khi có việc liên quan đến thủ tục hành chính... Nó tạo cho người dân cảm giác vào đó như vào nhà của mình”.
Và ông nói thêm: “Hãy nhìn xem ở các nước nhà giàu, người ta sử dụng tiền để xây “cơ quan công quyền” như thế nào. Nước Anh không chỉ nổi tiếng với nền quân chủ lâu đời và các phát minh làm thay đổi thế giới, họ còn nổi tiếng vì có một trụ sở chính quyền giản dị nhất thế giới. Ngôi nhà số 10 phố Downing, nơi ở và làm việc của các đời thủ tướng từ hơn 100 năm nay, vẫn chỉ là một ngôi nhà nhỏ ba tầng màu sẫm, với cánh cửa chỉ vừa hai người đi. Không ai dám nói vì tòa nhà làm việc của thủ tướng nhỏ mà nó không đẹp và nước Anh kém hùng mạnh”.
Vâng, giá mà khi quy hoạch và duyệt đề án các trụ sở ngàn tỷ, những người có trách nhiệm nhìn qua tòa nhà số 10 lừng danh, hay đơn giản họ ý thức được trụ sở không chỉ là trụ sở, đó là tòa nhà của dân, để làm sao dân có cảm giác vào đó như vào nhà mình.

THU HÀ


10 Downing Street - the British Prime Ministers since 1735
(Nhà số 10 phố Downing, nơi ở & làm việc của các đời thủ tướng Anh từ hơn 100 năm nay)

nỗi buồn báo giấy!

"... Trên thực tế, Jed không nhớ trong đời mình đã có lần nào từng mua một tờ báo hay một tờ tạp chí hay chưa. Anh thích vô tuyến, nhất là buổi sáng, ta có thể chuyển kênh rất thư giãn từ phim hoạt hình cho đến các bản tin chứng khoán; thỉnh thoảng, khi có chủ đề nào đặc biệt cuốn hút, anh truy cập Internet; nhưng báo viết với anh như thể là một sự sống thừa kỳ quặc, có khả năng sắp bị kết án, và dù thế nào thì cũng không hề hấp dẫn anh"

(trích Bản đồ và vùng đất  - La carte et le territoire - tiểu thuyết của Michel Houellebecq; Cao Việt Dũng dịch)

10 thg 3, 2012

mong manh


mong manh
songphạm

Như đứa trẻ tim đổ trống dồn 
thò tay bắt bướm
mong nắm níu chút hạnh phúc mong manh
hạnh phúc đập cánh
trái tim chấp chới
vụt bay…

the scream, tranh: edvard munch

đi cho hết đêm hoang vu



đi cho hết đêm hoang vu…
songphạm

Trong giấc ngủ đêm đêm tôi mơ về ngôi nhà
nơi có cây mận quanh năm trổ bông thơm lừng, trắng tóc
nơi những ngọn gió dịu dàng, thướt tha từ trời cao phần phật ùa về
thổi qua những trái mận xanh óng ả
nơi sẽ có người ngồi cùng tôi làm mẫu, vẽ tranh, ngắm trăng, tìm sao…
đối ẩm cùng tôi bên trà, rượu, nhạc… đêm đêm

Chỉ vậy thôi, ước mơ tôi sao mà cao, mà xa, mà mịt mù vợi vợi
hết nửa đời người tôi đi hoài chẳng tới
để tôi thương cây mận, tôi nhớ cây chanh, tôi đành hanh cây chuối
tôi muối giấc mơ
tôi mờ con mắt
tôi thương ai
tôi thương tôi
mềm môi…

Tôi đã đi đâu
tôi đang đi đâu làm gì trong cái thế giới thơ mộng bi đát và cô độc riêng mình?
Bước tới hay bước lui rồi cũng sẽ già hay tôi đã già
rồi sẽ chết hay tôi sắp chết?
ôi giấc ngủ dưới vòm cây…

Trong giấc mơ tôi đêm đêm có gương mặt ai, gương mặt tôi, gương mặt thời gian
có rách vá cấu cào gào xé
có cơn đau từ vết thương chưa bao giờ khép miệng
có tình yêu lo sợ
có héo úa lụi tàn…

Tôi phải làm gì cho ngôi nhà đứng vững trong mơ
cho cây mận xanh sừng sững
cho bông mận rơi trắng đầu chợt quên mình đầu trắng
cho những dốt nát, sân si vô độ
những cô đơn, đớn đau có thực
những vũng lầy, những vòng xoáy của bất lực
thường trực
hừng hực…

Thì đi cho hết đêm hoang hoải
ngày hoang vu và lòng mình hoang tàn
đi cho biết đó biết đây
biết đầy hết sợ
sợ chết sợ sống sợ thất bại sợ đớn đau sợ cô độc sợ không ai hiểu sợ bị bỏ rơi
sợ rời cõi tạm…

Tất cả
sụp đổ đi cho tôi cho chúng ta cho tất cả được ra đời
cái gì đã sụp đổ đi cho tôi ra đời?
và cái gì đã ra đời cho tình yêu, cho giấc mơ tôi đổ sụp?
và tôi sụp đổ…

Saigon đêm hoang vu
17-2-2012

30 thg 1, 2012

tứ tuyệt của Yến Lan



Cầm chân hoa
Em đến xin hồng, hồng mới nụ
Đêm nay hồng nở, bóng em xa
Cầm em bữa trước, em không ở
Giờ biết làm sao cầm được hoa?



  


Tàu ngang quê cũ
Khói quyện đầu ô, nửa xóm nhoà
Tàu dừng đổ khách sắp rời ga
Đồng hương kẻ xuống người ra đón
Mình suốt đời đi chửa tới nhà…

Yến Lan (1916-1998)
Tên thật Lâm Thanh Lang, sinh tại An Nhơn, Bình Định, là nhà thơ, nhà viết kịch Việt Nam, bút danh khác: Xuân Khải. Ông nội Yến Lan là nhà nho, thuộc dòng Minh Hương, Phúc Kiến. Mồ côi mẹ năm 6 tuổi, Yến Lan sống bằng nghề dạy học tư và viết văn. Ông sáng tác thơ từ rất sớm, cùng với Hàn Mặc Tử, Chế Lan Viên và Quách Tấn hợp thành nhóm Bàn thành tứ hữu (bốn người bạn thơ đất Bình Định) nổi tiếng trên thi đàn lúc đó với trường phái Thơ loạn (hay Thơ điên). Yến Lan bất hũ với bài Bến My Lăng và một số bài thơ tứ tuyệt.

(tranh: carolmarine.blogspot.com)


13 thg 12, 2011

buồn kỳ lạ
songphạm

Buồn kỳ lạ rơi vào chiều rất thật
vừa lạ
vừa kỳ
buồn rân ran từng đốt ngón tay, chân tóc, đường tơ

Buồn kỳ lạ ghé vào đêm rất thật
buồn khép mắt
buồn đau thắt
buồn ngằn ngặt
buồn tả tơi buồn lẳng lặng
buồn tênh…

Buồn một mình buồn sải bước chênh vênh
buồn tót lên non ngủ vùi giấc bướm
buồn rớt xuống hồ
buồn lăn xuống hố
buồn úp mặt vào đất chạm mùi lá cây
mùi hoa khô, cỏ rữa
nghe côn trùng lạc giọng
nỉ non…

Buồn nắng nung vàng ruộm góc sân con
buồn thắp thắp sầu buồn thâm nâu mái ngói
buồn đứt đuôi con nòng nọc
buồn rụng lưỡi thằn lằn
chẫu chạc lũ chàng hiu

Buồn tan chảy hình hài
đổ bóng liêu xiêu
buồn mỏng mảnh cánh chuồn
mong manh cánh bướm
buồn nước chảy hoa trôi
buồn rượu thấm mềm môi

Buồn đậu cột kèo
buồn treo chái bếp
buồn xếp giấc ngủ
buồn rũ chiếu chăn
buồn lăn góc nhà…

Sớm ngày
nỗi buồn vẫy cánh
chấp chới bay mịt mù khơi

Và cứ thế buồn rụng buồn rơi
buồn mải miết kiếm tìm nơi 
không buồn nữa…

SG 13-12-2011

thơ tháng mười hai


sự tích 
sóng bạc đầu
songphạm

Có đứa trẻ bạc đầu
khóc mẹ
ôm tình yêu phù dung men bờ sông sóng hát ơi hời
tim thắp đuốc lòng ngợp ngợp ngời
hy vọng
thất vọng
rồi tuyệt mù vô vọng
đứa trẻ khóc òa
nước mắt tan vào sóng
sóng bạc đầu
đuổi nhau chạy mãi suốt nghìn năm…