khúc chia xa
Lã văn Cường
Em bây giờ còn đấy bây giờ nhìn thấy phấn son nhạt phai
Có tiếc kỷ niệm cũ dấu yêu ngày ấy cũng phôi pha rồi
Còn chiều buồn chơi vơi, gọi tình buồn chao ôi!
Em bây giờ nhịp sống vẫn như dòng thác cuốn phăng đời tôi
Em vẫn là hình bóng giấc mơ đằm thắm với tôi một thời
Dù cuộc tình chia phôi
Dù muộn phiền nguôi ngoai
Tôi đi tìm nẻo mơ giấu trong lòng tôi tiếng chim ngàn khơi
Em ân tình trầm lắng cho tôi mặn đắng lẻ loi cuộc đời
Còn nợ mộng mồ côi
Còn nợ lòng cút côi
Tôi mãi đi tìm tới cứ theo nguồn vui cứ theo buồn trôi
Cho tới hơi thở cuối đến cung trần thế tiếng ru cuộc đời
Dù ngậm ngùi rồi thôi
Dù ngọt bùi thế thôi
"... Tưởng tượng, tưởng tượng, tưởng tượng/ cũng như tưởng con voi /hai chân trước không đằng trước/ hai chân sau chả thấy đằng sau/ còn cái đuôi thì nằm cạnh... cái mũi/ ôi con vỏi con voi trong tưởng tượng của riêng mình..." (Hạnh phúc tưởng voi - songpham)
20 thg 6, 2012
còn gì nữa đâu
Phạm Duy
Còn gì nữa đâu mà tìm đến nhau
Mối thương đau dài lâu đã lên cao chìm sâu
Ngăn bước qua cầu tình đã nghẹn ngào
Còn gì nữa đâu mà chờ đón nhau
Suốt đêm thâu lạnh lẽo
Ngóng trông nhau bạc đầu mà chẳng thấy đâu
...
Còn gì nữa đâu mà tưởng nhớ nhau
Bóng dáng yêu từ lâu đã trôi mau về đâu
Trong giấc mơ nghèo tình đã nhạt màu
Còn gì nữa đâu mà oán trách nhau
Có quên mau cuộc sầu
Có nuôi bao tình sâu thì lòng vẫn đau
...
Còn gì nữa đâu mà phải khóc nhau
Có đi theo mùa ngâu tới suối reo nghìn thâu
Tình chôn đã lâu
Còn gì nữa đâu mà kể với nhau
Vết thương đau ngày nào
Có sống bao đời sau thì đã mất nhau
Còn gì nữa đâu mà gọi mãi nhau
19 thg 6, 2012
ngày hôm qua là thế
...
Ngày hôm qua là thế, chìm khuất trong mưa xóa nhòa
Nhìn em đi lặng lẽ qua những buồn vui
Ngày hôm qua là thế từ tháng năm cũ tìm về
Tìm trong em nụ hôn quên lãng đầu tiên
Đợi em qua đường phố thao thức
Cả gió mưa cũng dịu dàng
Ngày hôm qua dù nắng bôi xóa dù mưa còn rơi
Ngày hôm qua là thế biển tiễn đưa cánh buồm về
Ngày hôm qua dù sao tôi đã chờ mong
Một sớm mai nắng về trên hàng cây và gió thao thiết
Chỉ có em biết nơi nào đại dương vẫn khát khao
Chỉ có em biết từng đêm từng đêm tỉnh giấc
Chợt thấy ta giữa xa lạ nơi nào
Vàng phai đi mùa thu để lá hoa bớt phiền muộn
Ở ngoài kia còn có mây trắng trời xanh
Ngày hôm qua mình đã mơ ước một ước mơ dẫu bình thường
Ngồi bên em hoàng hôn đâu đó rụng rơi
Một sớm mai nắng về trên hàng cây và gió thao thiết
Chỉ có em biết nơi nào đại dương vẫn khát khao
Chỉ có em biết từng đêm từng đêm tỉnh giấc
Chợt thấy ta giữa xa lạ nơi nào
Vàng phai đi mùa thu để lá hoa bớt phiền muộn
Ở ngoài kia còn có mây trắng trời xanh
Ngày hôm qua cạn lối chỉ có anh trước biển rộng
Chợt nhận ra mình cô đơn giữa đời nhau...
...
Ngày hôm qua là thế, chìm khuất trong mưa xóa nhòa
Nhìn em đi lặng lẽ qua những buồn vui
Ngày hôm qua là thế từ tháng năm cũ tìm về
Tìm trong em nụ hôn quên lãng đầu tiên
Đợi em qua đường phố thao thức
Cả gió mưa cũng dịu dàng
Ngày hôm qua dù nắng bôi xóa dù mưa còn rơi
Ngày hôm qua là thế biển tiễn đưa cánh buồm về
Ngày hôm qua dù sao tôi đã chờ mong
Một sớm mai nắng về trên hàng cây và gió thao thiết
Chỉ có em biết nơi nào đại dương vẫn khát khao
Chỉ có em biết từng đêm từng đêm tỉnh giấc
Chợt thấy ta giữa xa lạ nơi nào
Vàng phai đi mùa thu để lá hoa bớt phiền muộn
Ở ngoài kia còn có mây trắng trời xanh
Ngày hôm qua mình đã mơ ước một ước mơ dẫu bình thường
Ngồi bên em hoàng hôn đâu đó rụng rơi
Một sớm mai nắng về trên hàng cây và gió thao thiết
Chỉ có em biết nơi nào đại dương vẫn khát khao
Chỉ có em biết từng đêm từng đêm tỉnh giấc
Chợt thấy ta giữa xa lạ nơi nào
Vàng phai đi mùa thu để lá hoa bớt phiền muộn
Ở ngoài kia còn có mây trắng trời xanh
Ngày hôm qua cạn lối chỉ có anh trước biển rộng
Chợt nhận ra mình cô đơn giữa đời nhau...
18 thg 6, 2012
má,
tháng sáu và lòng tự trọng
"Bây giờ
mẹ đã thành mơ, hơi mẹ hóa thành hơi gió
Bốn mùa ngồi nghe mọi nơi, tiếng mẹ ru bồi
hồi..."
(Đạo ca 4 - Phạm Duy)
Vậy là 4
năm chẵn chòi ngày Má mất.
Đầy lòng tự trọng, Má ra đi...
73 tuổi cho một đời người - không quá dài cũng không quá ngắn. Chợt nghĩ tới một điều rất cũ: "Ai rồi cũng phải ra đi..."
Ừ, vấn đề còn lại chỉ là thời điểm.
73 tuổi cho một đời người - không quá dài cũng không quá ngắn. Chợt nghĩ tới một điều rất cũ: "Ai rồi cũng phải ra đi..."
Ừ, vấn đề còn lại chỉ là thời điểm.
...
Rất tự trọng, rất đúng thời
điểm, Má ra đi.
"Cha mẹ nuôi con biển hồ lai láng/ con nuôi
cha mẹ tính tháng tính ngày". Và chúng mình cũng không ngoại lệ.
Ngay khi chúng mình bắt
đầu "tính ngày tính tháng"... thì Má nhắm mắt rời đi, một bước rồi xa mãi không về
nữa. Để không còn nhìn thấy chúng mình túng bấn, nợ nần, gây gổ, cãi lẫy xem tuần này ai nuôi Má, tuần sau Má ai nuôi?
Mà
thực tế là anh em chúng mình đã bắt đầu mắc nợ, bắt đầu cãi lẫy, đùn đẩy...
...
Bốn năm, đủ để chúng mình
nhận diện được tầm quan trọng và nỗi mất mát, hụt hẫng không gì bù đắp nỗi khi
KHÔNG CÒN MÁ.
Bốn năm, chúng mình bất chợt nhận ra khối tài sản Má để lại quá
lớn, không phải nhà, không phải đất, không
tiền muôn bạc vạn... mà là LÒNG TỰ TRỌNG.
Như bàn tay có ngón ngắn
ngón dài, đều là con của Má nhưng chúng mình đứa nhiều tự trọng, đứa ít hơn
chút đỉnh, nhưng kỳ thực không đứa nào ít đến nỗi đáng phải xấu hổ, phải cúi mặt,
quay đi...
Tháng sáu nhạt mưa, tháng
sáu nhớ Má, nhớ ơi câu lục bát trăng rơi trăng rụng xuống đồi...
Ðêm xuân trăng rụng xuống đồi
ạ ơi tiếng dế bổi hồi ngõ
sâu
chẫu chàng ì oạp
mưa mau
lá chao chát lá
vườn sau
vườn sau
bóng người...
Mẹ đi
tóc xõa ngang trời
chiều hong nắng rạn bời
bời ngọn cau
lòng ròng đớp bọt cầu ao
chênh chao lá trút mưa cào
nhánh sông
Ngày xuân con én lên đồng
cánh điên đảo vá không
xong mảnh trời
mẹ về trong tiếng chuông
lơi
trong câu hát nghẹn ơi hời
niềm yêu...
Song Phạm
18-6-2012
30 thg 5, 2012
Trụ sở không chỉ là trụ sở
Trụ sở không chỉ là trụ sở
TT - “Với việc đầu tư, nâng cấp nhà làm việc đảm bảo
tiêu chuẩn tại văn phòng bộ, 8 tổng cục, cục chuyên ngành và 22 tổng
công ty, 6 trường, viện, Bộ Giao thông vận tải ước tính cần 12.174 tỷ đồng cho đến năm 2030 (riêng từ năm 2012-2015 cần 7.950 tỷ đồng).
Trong đó, đầu tư trụ sở văn phòng bộ là 1.000 tỷ đồng
và các tổng cục, cục là hơn 4.800 tỷ đồng” - thông tin ngắn gọn này đang
khiến dư luận xôn xao, không chỉ bởi những con số ngàn tỷ chóng mặt,
nhất là khi kinh tế đang khó khăn, mà còn là tác giả của đề án nâng cấp
trụ sở kia - Bộ Giao thông vận tải - cũng đồng thời là tác giả của hàng
loạt đề án thu phí, tăng phí.
Câu chuyện xây trụ sở của các cơ quan công quyền ở nước ta là một câu chuyện dài nhiều tập.
Mặc dù không muốn, nhưng khi nghe kế hoạch xây trụ sở
ngàn tỷ của Bộ GTVT cũng chợt nhớ tới những trường học miền núi gió lùa
bốn phía, nắng thì mặt trời xuyên tận mặt, đêm ngắm được trăng sao. Mặc
dù không muốn, nhưng khi đi vào trụ sở của quận nhỏ ở thủ đô mà có
tới... 70 chiếc máy lạnh chĩa 70 cục nóng phả hơi hầm hập ra xung quanh,
hàng rào thép lạnh lùng kín bưng, bỗng nhớ tới một bệnh viện cũng ngay
trong quận ấy 30 năm chưa được nâng cấp, mùa mưa về là nước lụt lênh
láng sàn phòng bệnh, sản phụ nằm trên giường nơm nớp lo rớt con xuống
nước.
Mặc dù không muốn, nhưng không thể không so sánh trụ sở
của một bộ lo việc đi lại của đất nước 80 triệu dân mà chỉ riêng hạng
mục xây dựng cơ bản trong vòng ba năm đã lên đến gần 10.000 tỷ đồng, với
những chiếc lán tạm bợ của những công nhân làm đường, quanh năm bán mặt
cho mặt đường, bán lưng cho mưa nắng, cặm cụi vác đá vá đường sau mỗi
cơn mưa lũ, mỗi trận sạt lở mà đồng lương chẳng đủ nuôi bản thân chứ
chưa dám mơ nuôi cả gia đình.
Không liên tưởng sao được khi không chỉ trụ sở (tương
lai) của Bộ GTVT, mà suốt từ Bắc chí Nam mọc lên những cơ quan chính
quyền hàng tỉnh, hàng huyện với những tòa ngang dãy dọc thênh thang,
kiến trúc xấu xí, thô kệch và quan trọng nhất là nó khiến người dân cảm
thấy xa lạ mỗi khi có việc phải bước chân vào.
Còn nhớ khoảng đầu những năm 2000, khi Hội Kiến trúc sư
VN quyết định trao giải nhất giải thưởng kiến trúc VN hằng năm cho đồ
án “Trụ sở UBND quận 10, TP.HCM” - một kiến trúc nhỏ bé, giản dị, không
thiên về chiều cao, sự hoành tráng và những vật liệu đắt tiền thời
thượng, kiến trúc sư Nguyễn Trực Luyện (chủ tịch Hội Kiến trúc sư VN) đã
nhận xét: “Đó là một công trình dạng trụ sở chính quyền hiếm hoi khiến
người dân không e dè sợ hãi mỗi khi có việc liên quan đến thủ tục hành
chính... Nó tạo cho người dân cảm giác vào đó như vào nhà của mình”.
Và ông nói thêm: “Hãy nhìn xem ở các nước nhà giàu,
người ta sử dụng tiền để xây “cơ quan công quyền” như thế nào. Nước Anh
không chỉ nổi tiếng với nền quân chủ lâu đời và các phát minh làm thay
đổi thế giới, họ còn nổi tiếng vì có một trụ sở chính quyền giản dị nhất
thế giới. Ngôi nhà số 10 phố Downing, nơi ở và làm việc của các đời thủ
tướng từ hơn 100 năm nay, vẫn chỉ là một ngôi nhà nhỏ ba tầng màu sẫm,
với cánh cửa chỉ vừa hai người đi. Không ai dám nói vì tòa nhà làm việc
của thủ tướng nhỏ mà nó không đẹp và nước Anh kém hùng mạnh”.
Vâng, giá mà khi quy hoạch và duyệt đề án các trụ sở
ngàn tỷ, những người có trách nhiệm nhìn qua tòa nhà số 10 lừng danh,
hay đơn giản họ ý thức được trụ sở không chỉ là trụ sở, đó là tòa nhà
của dân, để làm sao dân có cảm giác vào đó như vào nhà mình.
nỗi buồn báo giấy!
"... Trên thực tế, Jed không nhớ trong đời mình đã có lần nào từng mua một tờ báo hay một tờ tạp chí hay chưa. Anh thích vô tuyến, nhất là buổi sáng, ta có thể chuyển kênh rất thư giãn từ phim hoạt hình cho đến các bản tin chứng khoán; thỉnh thoảng, khi có chủ đề nào đặc biệt cuốn hút, anh truy cập Internet; nhưng báo viết với anh như thể là một sự sống thừa kỳ quặc, có khả năng sắp bị kết án, và dù thế nào thì cũng không hề hấp dẫn anh"(trích Bản đồ và vùng đất - La carte et le territoire - tiểu thuyết của Michel Houellebecq; Cao Việt Dũng dịch)
10 thg 3, 2012
mong manh
mong manh
songphạm
Như đứa trẻ tim đổ trống dồn
thò tay bắt bướm
mong nắm níu chút hạnh phúc
mong manh
hạnh phúc đập cánh
trái tim chấp chới
vụt bay…
the scream, tranh: edvard munch
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)








